Trên chiếc giường lụa mềm mại, Phaeton và Ceberus đối diện nhau, ánh đèn trăng soi vào phòng tạo ra bóng đêm lãng mạn. Phaeton nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm của Ceberus, một người đàn ông bí ẩn và mạnh mẽ. Trong cõi tối, tiếng nhịp đập của trái tim đang rơi vào nhịp điệu chung, những cung bậc cảm xúc khó lý giải.
"Có phải em đang sợ hãi không?" Phaeton lên tiếng, giọng điệu như nhẹ nhàng mà đầy quyến rũ.
Bản thân Ceberus đã từng đối mặt với hàng trăm cuộc chiến, nhưng trước ánh nhìn nồng nàn của Phaeton, anh cảm thấy mình như một người mới bắt đầu, run rẩy trong gió lạnh của nỗi sợ hãi.
"Không phải sợ hãi..." Ceberus trả lời, giọng nói không chứa chút dao động. "Mà là sự lo lắng."
Hai tâm hồn gặp nhau giữa không gian tĩnh lặng, một là kiếm sĩ bách chiến bách thắng, một là tư tế tinh tế. Nhưng giữa họ, một khoảnh khắc huyền bí và đầy ẩn ý, dần khơi gợi lên những cảm xúc mà họ chưa từng trải qua.
Phaeton đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Ceberus, ánh trăng phủ lên bề mặt trầm tư của anh, làm nổi bật vẻ đẹp huyền bí và kiêu ngạo. "Dù cho chúng ta giống như nước và lửa, nhưng tôi tin rằng trong trái tim mỗi người chúng ta, đều có một chút sự đồng điệu."
Và khi bàn tay Phaeton đan xen vào bàn tay lớn của Ceberus, cả hai cùng nhận ra rằng, có những vết răng trên thân tư tế không phải chỉ là vết sẹo, mà còn là sợi dây kết nối vô hình giữa hai con người, hòa quyện với nhau trong một tình yêu khác biệt, nhưng đẹp đẽ không lẫn vào đâu được.